CÂU CHUYỆN HÔN NHÂN

     

Tôi nghe ông nhà Lý nói thánh sư nhà Út sinh hoạt trấn Thanh Khê, liền thầm nhủ: "Rốt cuộc cũng có manh mọt rồi." Đoạn nhanh nhảu hỏi cho kỹ càng. Hoá ra trong dãy Vu Sơn tất cả một thị xã rất cổ, call là trấn Vu, đây là địa danh vày quan đậy đặt, người địa phương không có ai không biết.

Bạn đang xem: Câu chuyện hôn nhân

Có điều, tương truyền khu vực này là địa điểm xây chiêu tập của Vu Hàm, vì chưng vậy người trong trấn né chữ "Vu", hầu như gọi trấn này là "Thanh Khê", tín đồ ngoài đa số không biết chuyện này. Vào núi vốn tài năng nguyên tài nguyên rất phong phú, sau càng ngày càng hết sạch dần, lại thêm các lần chịu đựng nạn binh lửa, nên người trong trấn lần lượt bỏ đi, trấn Thanh Khê càng ngày càng hoang vắng.

Những năm sáu mươi bảy mươi của rứa kỷ nhị mươi, toàn quốc hừng hực tinh thần chuẩn bị chiến tranh, ngừa mất mùa. Để quán triệt thực kiến thiết tác tía phòng "phòng không, chống độc, phòng vũ khí hạt nhân", tổ chức chính quyền cho thiết kế hầm phòng ko và kho báu trong mặt đường hầm khai khoáng trước đây. Khoảng năm 1971, cư dân ở trấn Thanh Khê với vùng phụ cận hồ hết được dịch chuyển đến mấy thị xã xung quanh, nhưng ở đây có quá nhiều giếng khai thác khoáng sản, bề mặt đất bị tiêu hủy nghiêm trọng, hầm phòng không xây đoạn nào sập đoạn ấy, các bước thi công rất là không thuận lợi. Rồi cùng với sự thay đổi của thời thế, hầm chống không kiến thiết được một nửa thì dứt lại quăng quật hoang. Năm tháng trôi qua, cả thị trấn cổ sớm đã trở thành một vùng đất hoang bị lãng quên.

Út mặc dù là bạn trấn Thanh Khê, nhưng chưa phải họ Phong, cũng không biết ngày xưa có truyền thuyết thần thoại về vị bệ hạ không đầu nào không. Thời điểm dân Thanh Khê quăng quật trấn nhưng đi, cô theo fan nhà dọn cho nơi này, phụ huynh đã qua đời trong Cách táo tợn Văn hóa, cô chỉ còn lại một thân 1 mình rồi được ông nhà Lý thu nhận.

Út rời đơn vị năm mười một tuổi, đầy đủ sự vật dụng ở trấn Thanh Khê cô vẫn còn đó nhớ được già nửa. Cô nói, gồm ba tuyến phố đến Thanh Khê, một là mặt đường thủy, giờ sẽ giữa mùa hè, nước sông dâng cao bỗng dưng ngột, chiếc chảy siêu xiết, khó khăn mà đi được; đường đi bộ thì nhiều năm không tu bổ, nhiều chỗ sụt lún, cũng cần thiết đi nốt; chỉ gồm một đoạn sạn đạo(1) cổ xưa là còn nguyên vẹn, sạn đạo được xây từ bỏ thời Tần, rộng lớn nhõn năm thước, bởi vì vậy điện thoại tư vấn là "đường Năm Thước". Đi con đường này vòng quanh núi vào Thanh Khê cũng tốn không ít công sức.

Sạn đạo: con đường xây bằng cầu treo hoạc ván gỗ xếp phía hai bên sườn núi đá, dùng làm di qua các khoanh vùng núi non hiểm trở.

Tôi nhanh chóng trải phiên bản đồ ra, nhờ Út chỉ rõ phương vị tuyến đường, tốt nhất là nói thêm về vị trí rõ ràng của phần đông hầm mỏ, hầm phòng không ở trấn Thanh Khê nữa.

Lúc này, ông nhà Lý chợt lên tiếng: "Xem bản đồ gì chứ? Để nhỏ Út dẫn mọi tín đồ đi Thanh Khê là xong, sau này còn có cơ hội, cậu dẫn nó ra mặt ngoài, mang lại nó biết chút sự đời, học tập được ít bản lĩnh thực sự cũng tốt."

Tôi ngạc nhiên ông công ty Lý lại để Út làm cho hướng đạo đến đội thám hiểm. Chuyện này mặc dù tôi ước còn không được, dẫu vậy mặt khác, tôi lại vô cùng sợ cô gặp phải chuyện gì nguy hiểm. Công ty chúng tôi vào Vu tô tìm tuyển mộ cổ chỉ vì ước ao cứu người, tôi cùng Shirley Dương, Tuyền mập thì khỏi bắt buộc nói, Tôn Cửu gia thời bí quyết mạng văn hóa truyền thống cũng là fan từng trải qua bao khảo nghiệm thực tế, nhưng lại Út làm thế nào mạo hiểm được? Lỡ cô có chuyện gì bất trắc, tôi há chẳng yêu cầu là "dỡ tường bên đây vá tường mặt kia" ư?

Tôi sẽ định khước từ, lại nghe ông chủ Lý nói: "Con Út nhà tôi cá tính lanh lợi, lại gan dạ, theo tôi học nghề nhiều năm, đã có được truyền thụ không còn tinh hoa của nghề có tác dụng ám khí, lại khủng lên vào núi, các chuyện trèo đèo lội suối chưa phải ngại, chắc chắn rằng có thể giúp các cô những cậu phía trên ít nhều đấy."

Út ko chịu, cô nói cùng với ông nhà Lý: "Không được đâu, ông chừng này tuổi rồi, cháu đi thì mang ai chuyên ông ăn uống cơm uống trà?"

Ông chủ Lý cười cợt cười nói: "Con bé bỏng ngốc, ông năm nay đã hơn tám mươi tuổi đầu, còn sinh sống được mấy ngày nữa đây? cháu đang độ bùng cháy rực rỡ như hoa gắng này, chẳng lẽ sau này cháu định gả cho cái thằng trọc đầu xào xào nấu nấu cơ à? Ông mặc dù già rồi, dẫu vậy mắt còn tinh lắm, chú ý dáng dấp cử chỉ đủ thấy những vị huynh đệ đây bác ái có nghĩa, đông đảo là người thao tác làm việc lớn cả, con cháu cứ theo lũ họ xông pha, phát tài to, kiếm các tiền đi, đến lúc đó nếu ông chưa chết thì cháu trở lại đón ông ra bên ngoài hưởng phúc cũng được."

Ông công ty Lý một mực bảo Út dẫn công ty chúng tôi vào núi, lại nhờ tôi gửi cô ra tp làm việc. Tôi và Shirley Dương bàn qua với nhau, cảm thấy bao gồm người bản địa đi đường là giỏi nhất, chỉ cần không nhằm cô đi trước mạo hiểm là được, liền nhấn lời ông chủ Lý, tạm thời nhận cô làm sư muội của tôi. Kỳ thực, tôi cũng chẳng rõ vật dụng vai vế này rốt cuộc xác định kiểu gì nữa.

Bấy giờ giáo sư Tôn ở nhà ngoài đi vào nói: "Vừa nãy tôi ra ngoài xem thử, trong khi xe sắp tới chạy rồi đấy, chúng ta tranh thủ thời hạn lên mặt đường thôi."

Tài xế vùng núi mọi không chịu đợi ai bao giờ, cửa hàng chúng tôi đành gói vội một số thứ lặt vặt yêu cầu dùng, cuống cuồng giã biệt ông nhà Lý. Năm tín đồ xách cha lô hớt hơ hớt hải chạy thoát khỏi tiệm tạp hóa, dancing lên xe cộ khách đang nổ máy. Thân xe pháo không hoàn thành tròng trành rung lắc lư, chạy khỏi trấn bé dại trong núi.

Tôi ngồi ở sản phẩm ghế sau, nhìn dòng ô Kim Cang bên trên tay, thầm nhủ: chính xác là một cuộc kỳ ngộ, mong muốn rằng đây là điềm tốt, cửa hàng chúng tôi có thể thuận tiện tìm thấy chiêu mộ cổ Địa Tiên. Suy nghĩ tới đây, tôi nhanh chóng hỏi Út xem phụ cận Thanh Khê có truyền thuyết thần thoại gì về địa tiên hay không.

Út nói: "Ở quê em đúng là có thần thoại cổ xưa trong mồ Phong vương chôn địa tiên, dẫu vậy mọi người đều bảo địa tiên đây là yêu tiên, ngôi chiêu mộ ấy chính là mộ yêu thương tiên, vì địa tiên biết yêu thương pháp mê hoặc lòng người, ông ta tung tin tưởng rằng hễ ai vào chiêu tập cổ sẽ tiến hành trường sinh bất lão, lừa gạt không biết bao nhiêu tín đồ đi bồi táng theo ông ta. Gồm điều đấy mọi là những truyền thuyết từ lâu lắm rồi, tiếng chẳng ai biết chuyện mộ Địa Tiên ấy là thiệt hay mang nữa, cơ mà ở trấn Thanh Khê trái thực tất cả nhà bọn họ Phong."

Tôi ao ước hỏi thăm thêm một số trong những việc nữa, nhưng mà thấy Út có vẻ như không nỡ xa ông chủ Lý, cứ bịn rịn ngoảnh nhìn ra phía bên ngoài cửa xe, bèn an ủi cô: "Hồi còn nhỏ tuổi hơn em bây giờ, anh đã buộc phải xa nhà, hô vang câu khẩu hiệu trời cao đất rộng thả phanh vẫy vùng, vượt nghìn dặm xa ra đi rèn luyện, cậu to này chính là bạn sát cánh với anh năm ấy đấy."

Tuyền khủng nghe tôi nhắc tới các ngày mon hào hùng xưa kia, cũng máu lên nói: "Bấy giờ đồng hồ đúng là bằng hữu đương tuổi thanh xuân , trong đầu toàn là ý nghĩ chế tạo ra phản, hồi ấy cười giễu cợt Hoàng Sào chẳng trượng phu nhưng lại. Cô em phía trên hai mươi tuổi đầu rồi, còn khiến cho nũng ông nhà Lý cơ à? Anh Tuyền phệ của em trên đây năm ấy mười tám tuổi thôi đã một mình vào núi trông ruộng đêm hôm rồi đấy nhé, gặp cả ma, kêu trời ko thấu gọi đất chẳng xong, lại chẳng bao gồm bùa chú gì nhưng niệm, đành liều mình chống đỡ..."

Út dẫu sao cũng còn trẻ, trung tâm tính hết sức hiếu kỳ, nghe Tuyền béo nói đến chuyện chạm chán ma, ko nhịn được liền hỏi chúng tôi rốt cuộc là sao?

Tôi gồm ý mong thử độ gan góc của Út, nếu mới nghe một mẩu truyện ma nhưng cô vẫn sợ run lên thì chi bằng mau chóng chuyển cô trở về. Suy nghĩ đoạn, tôi bèn nói: "Chuyện này anh nghe rồi, đấy là chuyện Tuyền béo gặp phải sinh hoạt vùng Đông Bắc sau thời điểm anh vào cỗ đội, nói ra và đúng là rởn hết tua ốc, đằng nào bọn họ ngồi trên xe cũng không tồn tại việc gì, để cậu ta kể cho mọi người nghe."

Shirley Dương với giáo sư Tôn cũng lấy có tác dụng tò mò, những ngồi một bên yên yên ổn lắng nghe. Tuyền béo hắng giọng mấy tiếng, rồi ban đầu tán phét:

Địa điểm là công buôn bản Đại Cáp mê thích Tử, bên phía ngoài đồn tiểu đội tiếp tế Đoàn Sơn, thời hạn là năm 1970, cũng vào 1 trong các buổi tối mùa hạ. Đêm giữa hạ sống trong núi lẽ ra bắt buộc rất mát mẻ, nhưng lại hôm ấy chẳng đọc sao, chắc hẳn rằng tại sắp tất cả mưa lớn, bắt buộc oi bức lạ thường, bên trên trời chẳng gồm lấy một ngôi sao.

Đúng hôm đó, Tuyền phệ và một tuổi teen trí thức không giống bị cắt cử lên núi trông ruộng, đó là mấy mẫu đất sống lung chừng dốc núi. Trên kia trồng toàn ngô, mà đàn lợn rừng ưng ý nhất là gặm món này, chúng ăn uống đã nhiều, giẫm nát còn các hơn, ruộng ngô bị bọn chúng phá thì ngừng luôn, vì chưng vậy ban đêm phải có người canh gác, hễ nghe thấy đụng tĩnh gì tức thời chạy ra khua chiêng gõ trống xua lợn rừng.

Đêm ấy, người bạn trẻ trí thức kia lại có việc bỗng xuất, Tuyền phệ đành một mình lên núi trông ruộng. Buổi ngày cậu ta mồi nhử được một con thỏ, thời điểm ra cửa lại luôn tiện tay xách theo một bình rượu quê, vui vẻ ẩm thực ăn uống một mình. Cậu ta giết thịt thỏ ngay không tính ruộng, miệng ư ử hát một đoạn trong vở kịch kiểu mẫu mã Đèn Đỏ , đợi bé thỏ được nướng chín từ vào ra ngoài, lập tức gặm một miếng thịt thỏ tu một ngụm rượu quê, ý thức phơi phới, cảm xúc ngày mon trong núi này cũng rất dễ chịu, chỉ tiếc dạo bước này bọn lợn rừng không đến quấy phá, chẳng tìm được cớ phun vài vạc súng mang lại đã ghiền.

Đang khi đắc ý, đột nhiên nghe sẫm nổ ì ùng, những hạt mưa to như phân tử đậu tương ào ào loại trừ xuống. Tuyền béo vội kẹp bình rượu quê, xách bé thỏ gặm được một phần chạy vào vào lán cỏ kị mưa. Ngạc nhiên lán cỏ chỗ nào cũng dột, không chui rúc vào đâu được. Cậu ta nháng nghĩ ngợi, đầu bên đó ruộng ngô có gian đơn vị xay bột, bỏ phí nhiều năm rồi, sao ko qua đó mà tránh mưa nhỉ?

Gian bên xay bột khôn xiết sơ sài này có từ thời trước Giả phóng, nhưng không hiểu sao bao năm nay không có ai ra vào. Tuyền khủng chẳng nghĩ ngợi nhiều, giơ chân đạp bật cửa mộc ra, bên phía trong tối như hũ nút, toàn bụi bặm bụi bờ những dẫu sao cũng giỏi hơn ở phía bên ngoài bị mưa xối đến ướt như loài chuột lột. Cậu ta dốc hết khu vực rượu quê còn sót lại vào bụng, rồi ở chỏng vó lên loại rương gỗ ngủ luôn, lát sau đã ngáy khò khò như sấm động.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Hầm Xương Bằng Nồi Áp Suất Hầm Xương Ngọt Thơm

Tuyền béo ngủ giấc ấy rõ say, cũng trù trừ ngủ đến lúc nào, giữa chừng bị giờ sấm có tác dụng giật mình tỉnh giấc. Cậu ta thoàng vướng mắc sao mãi trời vẫn chưa sáng, rồi trờ mình định ngủ tiếp.

Lúc này, đột nhiên nghe mặt tai vang lên tiếng bà khóc lóc. Tuyền khủng vốn gan dạ, lại vô tâm, chỉ biết việc ngủ của mình. Chẳng ngờ, giờ khóc bên tai mọi khi một gần, cảm xúc như đưa vào trong óc vậy, cậu ta nửa mê nửa thức giấc ngoác miệng chửi: "Khóc cái bà bầu mày ấy mà khóc!"

Bị cậu ta chửi cho, tiếng khóc bi thảm kia liền im bặt, Tuyền bự cũng chẳng bi thiết nghĩ xem như là chuyện gì, thường xuyên vùi đầu ngủ say sưa. Một thời gian sau, bỗng nhiên nghe bên tai gồm tiếng bầy bà nói: "Đừng đè lên trên giầy ta, chớ đè lên giầy ta, đè lên giầy ta, ta mang mạng ngươi..."

Câu này nói rõ mồn một, Tuyền khủng đang mơ gặp ác mộng màng cũng nghe ko sót chữ nào, cả người nổi hết tua ốc gai gà, lập tức bật dậy. Dù gan to bằng trời, cậu ta cũng đề xuất toát các giọt mồ hôi lạnh, quan sát lại thì thấy trong nhà xây bột làm những gì có người lũ bà nào, trông ra phía bên ngoài vần dương rực rỡ, trời sẽ sáng bảnh từ lúc nào rồi.

Tuyền phệ thầm lấy làm lạ, lầm bầm chửi mấy câu rồi vực lên xem xét. Thì ra trên tấm ván mộc cậu ta nằm, tất cả một đôi giày gấm của phụ nữ đặt ngay ngắn, mũi giầy còn thêu nhì đóa mẫu đơn kiều diễm. Tuyền to quệt mồ hôi lạnh trên trán, lộn tiết lẩm bẩm: "Con mụ này, đùa thật đấy à!" rồi nhặt hai chiếc giầy ném xuống đất, hằn học giẫm lên mấy phát, tiếp nối nghênh ngang quăng quật đi.

Về làng, cậu ta nhắc chuyện này với tất cả người, ai nấy hầu như nói mười mấy năm trước, gồm thiếu phụ nọ treo cổ tự sát trong gian công ty xay bột ấy, trước lúc bị tiêu diệt cô ta đi một đôi giầy gấm bắt đầu tinh. Nhưng lại bấy giờ đôi giày đã được chôn theo người, gian bên xay bột cạnh ruộng ngô ấy cũng chẳng ai lui tới, sao lại sở hữu chuyện Tuyền lớn trông thấy đôi giày ở đó tối hôm qua được? Chẳng lẽ gặp ma sao? Có bạn hiếu sự còn chạy cho nhà xay bột xem, cũng không thấy giầy dép gì, mọi người đều bảo Tuyền mập trộm rượu uống đắm đuối muội cả đầu óc.

Tuyền khủng chẳng coi đó là chuyện nghiêm túc, mà bao nhiêu năm rồi cũng chẳng thấy oan hồn nào mang lại đòi mạng. Gồm điều, từ bây giờ hồi tưởng lại, đêm khuya núi vắng, nằm đè lên trên đôi giày của ma cô gái ngủ một đêm, quả thật cũng thấy tương đối lạnh gáy, tất cả trời bắt đầu biết ban đêm ấy cậu ta chạm chán phải tà ngũ quỷ quái gì.

Đây là chuyện thực Tuyền béo gặp phải lúc trở về nông thôn thâm nhập lao hễ sản xuất, bao gồm điều lúc này đem đề cập ra bên trên xe khách, cu cậu dĩ nhiên có ý khoe khoang, ko chịu tất cả thế nào kể cố ấy nhưng thêm mắm dặm muối, bổ sung cập nhật rất các đoạn rùng rợn khiến người ta nghe mà lại rởn cả tóc gáy.

Nhưng cô Út này khôn xiết gan dạ, câu chuyện của Tuyền bự căn bạn dạng chẳng dọa được cô. Cô chỉ thấy gồm chút tân kỳ bắt đầu lạ, chứ chẳng hại sệt gì, còn mỉm cười Tuyền lớn là vật ngốc, đơm đặt dọa bạn mà cũng chưa bao giờ kể mang đến sinh động.

Tôi thầm đồng ý tán thưởng: "Con bé nhỏ này trái nhiên tất cả gan mạo hiểm." nhân tiện đang ước ao hỏi thăm về các thần thoại cổ xưa quanh vùng phụ cận chiêu mộ cổ Địa Tiên, tôi bèn vượt cơ khen Út kiêu dũng hơn người, tất cả phải làm việc quê toàn nghe chuyện ma không? tuyệt là kể cho bầy anh nghe mấy chuyện coi nào.

Út nói trấn Thanh Khê có lịch sử rất lâu đời, đã khai thác khoáng muối bột Vu suốt mấy trăm năm. Muối hạt Vu là 1 trong loại muối địa chất đặc biệt, có thể gia công thành muối bột ăn. Thời xưa, thuế muối hạt đánh siêu nặng, từ tiện khai thác muối là tội chém đầu, dân chúng đa phần đều có tác dụng lén lút hòng mưu lợi lớn, thế cho nên ở trấn Thanh Khê số lượng giếng khai thác lớn bé dại phải lên đến con số sản phẩm nghìn. Đến thời Thanh tài nguyên gần như cạn kiệt, trong núi không còn mạch muối bột nào mới nữa, sau đây lại triển khai xây dựng hầm chống không quy mô lớn, khiến trong núi toàn đều hang phần đông hốc.

Thiên nhiên, nhân tạo, phân phối nhân tạo...các nhiều loại hang đụng hốc núi xen kẽ chằng chịt lên nhau, tất cả nơi sâu mang đến mấy chục mét, người bên phía ngoài muốn đi một bước cũng khó. Hầu như chỗ đào sâu nặng nề tránh trông thấy các thứ ly kỳ cổ quái, bởi vậy mà có rất nhiều truyền thuyết không giống nhau, hồi bé dại Út hay mang lại hầm mỏ chơi, mặc dù sao thời ấy vẫn tồn tại chưa phát âm chuyện, cũng chẳng thấy lo âu gì.

Tôi nghe vậy, không ngoài thầm kêu khổ, chút hy vọng sau cùng đều quăng xuống sông xuống hải dương rồi. Các loại dự án công trình ở Thanh Khê đang đào rỗng cả trái núi, vậy mà từng ấy năm vẫn không người nào phát hiện nay được mộ cổ Địa Tiên, chả biết Quan sơn thái bảo chung cục đã áp dụng thủ đoạn gì để bịt trời cất biển? Mà cũng khá có khả năng, mồ Phong vương chỉ là một trong truyền thuyết hão huyền, căn bản không mãi mãi trên cõi đời này.

Có điều, vào lời đề cập của Út có nói đến chuyện khai thác muối vào hang. Muối bột Vu là thứ tài nguyên đã cạn kiệt, giờ không còn nữa. Trước kia tôi làm cho công binh, cũng chưa từng nghe nói rất có thể đào được muối trong núi, cơ mà chuyện đó lại khá cân xứng với câu "Đào giếng rước muối, hỏi quỷ xin tiền" trong bài ẩn ngữ chỉ lối tìm tới mộ cổ Địa Tiên kia.

Nghĩ tới đây, tôi tức thì đem bài xích vè "Hay mang đến đại vương, bao gồm thân không đầu; nương tử không đến, núi non ko khai; đốt củi bắc lò, nấu ăn gan làm bếp phổi; đào giếng lấy muối, hỏi quỷ xin tiền; điểu đạo tung hoành, trăm bước chín hồi; ước ao đến Địa Tiên, hãy kiếm tìm ô dương..." ra hỏi xem Út có biết phần đông câu này ẩn chứa bí mật gì xuất xắc không?

Út cũng chẳng đọc gì cả, cô chưa lúc nào nghe nói nhà họ Phong vẫn âm thầm truyền lại cho con cháu đoạn ẩn ngữ này, tất nhiên không biết giữa những câu chữ ấy bao gồm gì bí hiểm, nhưng nếu kể tới "Đào giếng lấy muối, hỏi quỷ xin tiền", thì chắc chắn là cổ trấn Thanh Khê ko chệch đi đâu được. Thời xưa, hầm khai thác muối Vu gọi là giếng muối, có điều đây là cách gọi phiên bản địa, người ở vị trí khác đa số đều chưa từng nghe qua.

Xem thêm: Bộ Đồ Chơi Nấu An Mini Inox, Đồ Chơi Nấu Ăn Mini Inox Chất Lượng, Giá Tốt 2021

Giếng muối Vu hay do các phú hào địa phương chiếm phần giữ, người nghèo chỉ rất có thể làm lao công, phu mỏ. Vào mỏ muối Vu thường sẽ có khí mê tan, bên cạnh đó nước ngầm bên dưới lòng đất hoàn toàn có thể phun lên bất kể lúc nào, những phu mỏ xuống giếng thao tác làm việc phải hết sức mạo hiểm, thường xuyên có một lượng béo phu mỏ chết oan dưới giếng, vì chưng vậy vào vùng mới có câu ngạn ngữ rằng: "Đào giếng rước muối, hỏi quỷ xin tiền."

Tôi thấy cuối cùng cũng có chút manh mối, không khỏi mừng thầm, mà lại chỉ nhờ đoạn này thì vẫn khó lòng giải thích ý nghĩa toàn bài. Bỏng chừng, mong muốn hiểu được câu đố về xã Địa Tiên này, vẫn đề xuất phá giải câu thứ nhất "Hay mang lại đại vương, bao gồm thân không đầu" trước, rồi theo thứ tự suy diễn từng bước một mới xong. Người dân trấn Thanh Khê xưa sớm vẫn phân tán đi những nơi, ao ước tìm thêm ài bạn hỏi thăm cũng ko được, mà những truyền thuyết cổ điển kia chắc chắn là còn lâu lăm hơn cả mộ cổ triều Minh, fan thời nay chưa chắc chắn đã biết. Hầu như mạch xem xét trong đầu tôi cứ rối tung beng cả lên, đang chưa chắc chắn sắp xếp nỗ lực nào, bất chợt thấy bên ngoài cửa xe mây mù chảy hết, xa xa hiện hữu một ngọn núi cao ngất, dáng tuyệt đẹp trần, choàng lên một vẻ u tĩnh mông lung, bất giác làm cho tôi ngẩn bạn ra ngắm.

Giáo sư Tôn ở kề bên cũng thở lâu năm tán thường: "Đây đó là đỉnh Vọng Hà, tương truyền năm xưa bè đảng lụt hoành hành mọi thiên hạ, Đại Vũ lãnh đạo dân bọn chúng trị thủy. Đó là hành vi biến hóa cả càn khôn, không thể không có sự cứu giúp của quỷ thần, vì vậy thần thanh nữ hạ phàm, đứng ở khu đất này dẫn đường cho thuyền bè, năm tháng lâu dài liền trở thành đỉnh núi, vì vậy còn có tên là đỉnh Thần Nữ." chợt lão ta sực nhớ ra gì đó, tự mình hỏi mình, rồi lại trường đoản cú trả lời: "Nương tử ko đến, núi non không khai, Khai đánh nương tử nói tới trong đoạn mê ngữ này, lẽ làm sao là chỉ đỉnh Thần Nữ?"